1650km.com - Bản đồ TPHCM | Thứ sáu, 10/09/10 - 13:05 Liên hệ | Đặt làm trang chủ | Hỏi đáp
 
Logo top
Tìm kiếm thông tin
Bản đồ Tư liệu
Quảng cáo Liên hệ
 
Trang chủ Sự kiện Kinh tế Xã hội Nhìn ra thế giới Văn hóa - Giải trí Giáo dục Thể thao Công nghệ Sức khỏe Thư giãn '8' Từ Blog
Trang chủ » '8' Từ Blog
Vội vã yêu thương...

Tại sao một ngày có đến 24 giờ, ba buổi khác nhau mà chúng ta lại luôn vội vã? Tại sao không thong thả làm từng việc một? Tại sao thế?

White Rose



Thomas Friedman viết trong cuốn Thế giới phẳng về cách con người luôn chia về làm hai nửa ngày-đêm này, đang làm việc cùng nhau. Đó là khi nhân viên ở đông bán cầu trở về nhà cùng người thân, những nhân viên ở tây bán cầu sẽ nhận lấy công việc còn dang dở. Vậy là bạn có thể ngủ yên dưới mái nhà mình, còn công việc vẫn tiếp tục con đường của nó.

Cuộc sống hối hả thế, đang cần chúng ta đến thế, làm sao không hối hả, vội vã được?

Nhưng đôi khi... ta lại có những giây phút tĩnh lặng, xao lòng bởi những bài hát xưa cũ... Đã ngẩn ngơ khi nghe lại một bài hát xưa cũ của nhà Moffatts: 

Nếu cuộc sống quá ngắn ngủi đến vậy,
Tại sao bạn không để tôi yêu thương
Trước khi thời gian của chúng ta chảy cạn...

Cuộc sống vội vã như vậy mà ta luôn cảm thấy chưa đủ, luôn cảm thấy thiếu... Khi mất đi một người thân, ta hiểu thế nào là thiếu, là không đủ... trong yêu thương. Và do mãi thiếu thốn nên chúng ta vội vã yêu thương để gắng bù đắp thật nhiều vào lỗ hổng đó, bởi cuộc sống này quá ngắn ngủi để bày tỏ hết lòng mình, dù chỉ với một người....

Cuộc sống chẳng hề đợi chúng ta, giữa những kế hoạch bộn bề, những ý định dở dang, những mong ước chưa thành, nó vẫn đòi hỏi chúng ta nhiều điều một lúc. Vừa vì tình yêu, vừa sự nghiệp. Vừa cho mọi người, vừa cho riêng mình...

Mỗi người đều gắng tìm cho mình một niềm vui, một lẽ sống có ý nghĩa, những điều khiến họ cảm thấy được hạnh phúc. Có thể đó là một bức tranh phối màu cuộc sống thật đẹp mắt, nhưng không phải ai cũng có những bức phối màu của riêng mình tuyệt đẹp và hợp logic đến thế... Một người bạn của mình cho rằng màu xanh nước biển luôn phù hợp với màu trắng, còn màu đen và trắng thì không bao giờ hợp với nhau. Bởi đơn giản đen không thể là trắng, ngay cả trong đời sống thường nhật và trong hội họa thì hai mảng màu đó là hai màu đối lập, để diễn tả sự không tương ứng và khác biệt cũng là đen, trắng.

Có hàng trăm nghìn người thích hai màu này... mình thì thiên vị màu trắng hơn một chút... Mình không thích có một bảng màu quá tuyệt vời và quá hợp với logic trong khi nó không phù hợp và không làm cho mình cảm thấy bình yên, dù nó có thể coi là bình thường. Người ta luôn gắng đạt đến sự hoàn mỹ, luôn muốn bức tranh hôm nay của mình đẹp hơn hôm qua và bức tranh ngày mai sẽ còn đẹp hơn... đó chính bởi vì người ta không bao giờ cảm thấy hạnh phúc là đủ. Ta chợt nhớ một câu thơ của Xuân Diệu: "Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ..."

Có thể bức tranh của ai đó sẽ bình thường với những màu xanh bên cạnh màu trắng cùng sự bình yên, bình thường với một mùa đông uống một cốc trà gừng thật ấm, màu hạ với những ly nước đá, mùa thu với những chiếc lá vàng lãng đãng, mùa xuân với những bông hoa thật hiền... Nhưng ai đó, vẫn thích uống nước đá vào mùa đông, vẫn thích đắp chăn vào mùa hè... chỉ để hiểu rằng cần thiết và quan trọng biết mấy cái sự ấm áp trong giá lạnh, cần biết mấy một làn gió mát cho những ngột ngạt... để thấy rằng cuộc sống này cũng cần những mảng màu đối lập nằm cạnh nhau, mà màu này không thể thiếu và không thể ý nghĩa nếu chúng tách rời nhau... Đôi khi sự không logic lại trở thành những điều phù hợp và cần thiết với một vài ai đó...

Mình cũng luôn muốn vẽ thêm vào bức tranh của mình những màu "phù hợp"... một bảng màu hình trái tim thật lớn, được trang trí bằng những gam màu thật ấm áp...

Là màu xanh của đại dương cho tình yêu chở che bình yên và rộng lớn...
Là màu trắng, thuần khiết như những bông hồng... như tình yêu, sự quan tâm vô điều kiện mà con người dành cho nhau...
Là màu đỏ thật ấm và nồng nàn từ trái tim, ước vọng khát khao...
Màu vàng của những bông hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời - người ta luôn hướng về phía trước...
Và cả màu đen nữa... màu đen của bầu trời đêm đầy những vì sao, dù ta không chạm được tới nó nhưng biết mình đang ở giữa bầu trời rộng lớn và bao dung.

Những gam màu của những ngày nắng cho đến ngày mưa, từ những ngày gió lào cát trắng đến những ngày bão nổi... của những xuân-hạ-thu-đông, của những khoảng khắc, của những cái nắm tay thật chặt, của những giây phút lành nguyên. Những gam màu của những ngày xa phút gần, của cả những giọt nước mắt, những gam màu của yêu thương.

Vài nét về blogger:

Nguồn vnexpress.net, 13:42:16 11/09/08 Đầu trang | Gửi bạn bè | In trang này |
 
 
Một số tin tức khác
» Dừng lại. Cúi xuống. Nhặt lấy yêu thương (22/07/08)
» Yêu hay là thương - Ôm hay là hôn? (08/07/08)
» Cuộc sống diệu kỳ (30/06/08)
» Đừng để ai hôn anh ngoài em (27/06/08)
» Sống đơn giản để tận hưởng (25/06/08)
» Nỗi khổ sâu răng (23/06/08)
» Tiền có thực sự không là cái quan trọng nhất? (16/06/08)
» Gặp bạn cũ, nhớ bao kỷ niệm vui (12/06/08)
» Lấy nhau rồi là hết ga lăng (07/06/08)
» Lớn lên như cây cỏ (06/06/08)
 
api
Một số tin nổi bật nhất
Ngơ ngác Hà Nội
Bây giờ, khi trời vẫn còn đang vần vũ mây đen chưa biết bao giờ dứt, và dù mưa đã ngớt đi, nhưng người Hà Nội vẫn chưa thôi ngơ ngác về trận lụt lịch sử đã - đang đổ tới.
Những người tình đi qua đời tôi
Nó là chiếc điện thoại thứ hai trong đời kể từ khi tôi xài điện thoại di động. Phải nói, tôi có lòng chung thủy với tất cả những gì thuộc về mình (với lại không có tiền nên không dám đổi xoành xoạch).
Sinh viên Đại học FPT “múa khỏa thân”
Những ngày qua, trên các blog cá nhân lưu truyền những hình ảnh rất phản cảm của các nam sinh viên “múa khỏa thân” được cho là sinh viên Đại học FPT trong lễ kỷ niệm 20 năm thành lập tập đoàn này. Trao đổi với Tuổi Trẻ, bà Nguyễn Thu Nga, trưởng ban truyền thông FPT, cho rằng đó là một tai nạn...
Vội vã yêu thương...

Tại sao một ngày có đến 24 giờ, ba buổi khác nhau mà chúng ta lại luôn vội vã? Tại sao không thong thả làm từng việc một? Tại sao thế?

White Rose

Dừng lại. Cúi xuống. Nhặt lấy yêu thương
Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm vật chất, để rồi có lúc đau đớn nhận ra rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời là hạnh phúc gia đình, thì bản thân mình không hề có. Họ cô đơn trong chính cuộc sống hào nhoáng, lộng lẫy, xa hoa của mình
Yêu hay là thương - Ôm hay là hôn?
Anh không yêu em nữa. Tình yêu anh dành cho em cạn kiệt rồi. Trong anh chỉ còn tình thương mà anh không xác định được có phải là thương hại hay không?
Cuộc sống diệu kỳ
Tôi thích sự chờ đợi, bền bỉ mà tạo nên những điều kỳ diệu. Tôi yêu những tình yêu biết giữ lấy niềm hy vọng và không từ bỏ.
Lấy nhau rồi là hết ga lăng
Trong thời gian yêu, bạn được chiều chuộng, hắt hơi sổ mũi cũng được chàng hỏi thăm, chăm sóc, quà cáp. Những yêu cầu, dù có hơi quá đáng tí, cũng được đáp ứng. Nhưng đến khi kết hôn, mọi sự thay đổi
Ca sĩ thành Hoa Hậu
Nhà mình dạo này thi hoa hậu liên miên. Vui thật, hình như thi hoa hậu tăng theo lạm phát. Cũng vì nhiều hoa hậu quá, cho nên cái cuộc Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam này không thu hút được sự chú ý của công chúng lắm.
Người tình một đêm...
Khi môi đã mềm vì nước mắt, Linh cựa mình ngồi dậy, Cô cảm thấy cần phải nói với anh những gì mà khi đối diện nhau, cô đã không thể nào cất tiếng. Cô đã xóa tên anh trong điện thọai nhưng từng con số vẫn còn lưu trong trái tim cô. Những ngón tay Linh run run ấn phím…
 
Trang chủ | Kinh tế | Xã hội | Nhìn ra thế giới | Văn hóa - giải trí | Giáo dục | Thể thao | Công nghệ | Sức khỏe | Thư giản | "8" từ Blog | Sự kiện | Hỏi đáp | Liên hệ
Sử dụng hệ thống lấy tin tự động BBT ver 1.5beta thuộc 1650km.com
107, Bến Vân Đồn, Quận 4, TP Hồ Chí Minh | Điện thoại: 08-8432-894 | Fax: 08-8432-895
Email:
bangnl@nhs.vn - Website: www.1650km.com
© Chuyên trang thông tin thuộc 1650KM.COM - Giấy phép ICP số: 75/GP-CBC NEW HORIZONS