1650km.com - Bản đồ TPHCM | Thứ sáu, 10/09/10 - 13:04 Liên hệ | Đặt làm trang chủ | Hỏi đáp
 
Logo top
Tìm kiếm thông tin
Bản đồ Tư liệu
Quảng cáo Liên hệ
 
Trang chủ Sự kiện Kinh tế Xã hội Nhìn ra thế giới Văn hóa - Giải trí Giáo dục Thể thao Công nghệ Sức khỏe Thư giãn '8' Từ Blog
Trang chủ » '8' Từ Blog
Những người tình đi qua đời tôi
Nó là chiếc điện thoại thứ hai trong đời kể từ khi tôi xài điện thoại di động. Phải nói, tôi có lòng chung thủy với tất cả những gì thuộc về mình (với lại không có tiền nên không dám đổi xoành xoạch).

Chuột Răng Khểnh

Chiếc điện thoại đầu tiên là Sony Ericsson hoa tuyết. Thời ấy, đó là model mới của Sony Ericsson, có hai màu: đen và trắng. Dòng trắng hút hàng nên hết, tôi đành chọn cái màu đen và từ đó bắt đầu có cảm tình với màu đen và màu xanh đen.

Sau nhiều lần chọn lựa và được sự tư vấn của bạn bè, tôi rinh em ấy về nhà với lòng hân hoan vô kể. Tuy nhiên, đáp lại lòng mong đợi của tôi, em có vấn đề ngay trong tuần đầu tiên sử dụng.

Lần đầu tiên xài điện thoại nên tôi rất quý và trân trọng. Khi bỗng dưng bàn phím ngừng hoạt động lúc đang nhìn ngắm, mân mê, tim tôi cũng muốn ngừng đập. Nhanh nhanh mang ra cơ sở bảo hành trên đường Hai Bà Trưng cầu cứu, trực tiếp nhìn các anh chuyên viên bảo hành dùng kiềm, kéo, bù lon, ốc vít mở ra tháo vô chiếc điện thoại mà lòng tôi đau nhói. Anh nhân viên kỹ thuật bảo không sao, chỉ là bàn phím bị "lờn". Mới xài sao mà "lờn" được nhỉ (mới bóc vỏ chưa đầy một tuần thôi mà)?

Rồi cũng xong, tôi mang điện thoại về mân mê hy vọng sẽ không bao giờ phải mang em ra tiệm, rồi xử em bằng dao kéo nữa. Tuy nhiên, chuyện gì đến cũng phải đến, sau đó vào tuần, bệnh cũ tái phát, tôi phải mang ra tận đại lý chính của Sony Ericsson để khiếu nại. Tại đó, tôi được gặp các chị Customer Care tận tình, chu đáo và nhẹ nhàng tiếp chuyện. Tôi gửi lại điện thoại để các chuyên viên "khám bệnh" cho em. Ngày hôm sau quay lại theo yêu cầu, tôi được biết, bệnh của điện thoại khá nặng, phải thay "máu" (toàn bộ máy móc trong điện thoại, bàn phím, pin và... tất tần tật). Thôi rồi, từ nay thì tim khỏi nhói đau nữa nhé vì lần này là đau nhất rồi.

Các chị Customer Care bảo, đây là lỗi kỹ thuật, trong một lô hàng bao giờ cũng có những chiếc máy bị lỗi như vậy, và tôi, thật may mắn, chọn ngay chiếc máy đó. (hay do cửa hàng bán máy chọn giúp tôi, cũng có thể).

Sau lần thay máy đó, em bình phục trở lại và sống cùng tôi những 2 năm nữa. Vừa lúc tôi chuyển từ công ty cũ sang công ty mới thì cũng là lúc em trở chứng. Nghe thì được mà nói lại không ai nghe. Nhân dịp công ty mới hỗ trợ mua điện thoại và khuyến khích nhân viên sử dụng mạng nhà, tôi nhanh chóng mua máy và chuyển mạng. Em bây giờ vẫn nằm yên trong tủ, mặc dù hư, tôi vẫn chưa bỏ mà cũng không mang đi sửa do hết thời hạn bảo hành. Thôi thì giữ làm kỷ niệm vậy!

Máy của tôi hiện nay xuất xứ từ Hàn Quốc. Tôi chọn em vì ấn tượng bởi dáng vẻ mạnh mẽ, cứng cỏi, lịch lãm và nhiều chức năng ưu việt như ghi âm, nghe nhạc... mặc dù giá cả rất mềm và mặc dù lúc ấy tôi mê em Chocolate hơn. Tôi vẫn thích xài nắp bật hay nắp trượt hơn bởi kiểu dáng sang trọng và nữ tính. Tuy nhiên, khi sử dụng điện thoại này, tôi chọn màu xanh vì thích phong cách bụi bặm và mạnh mẽ. Em màu xanh đen, hơi giống chiếc Sony Ericsson cũ, tuy vậy "mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười", không thể nói là em nào đẹp hơn.

Vẻ ngoài thường cuốn hút người đối diện ngay từ cái nhìn ban đầu, tuy nhiên, để chiếm được cảm tình và thực sự ở lại trong lòng người khác, bạn phải trải tấm lòng của mình qua một quãng thời gian dài tìm hiểu và gắn bó. Tôi yêu em không vì em lộng lẫy kiêu sa mà bởi em âm thầm, lặng lẽ, đi bên tôi, hỗ trợ tôi và cùng tôi chia sẻ yêu thương. Ai cũng bảo tôi xài điện thoại kỹ, không bị trầy xước nhưng thật ra tất cả là nhờ em "chất lượng".

Nếu em không bền bỉ, không dẻo dai, không khỏe mạnh chắc em đã bị tàn phá lâu rồi dưới bàn tay hủy diệt của tôi. Tôi là chuyên gia vụng về, chểnh mảng. Mấy ngày nay, tôi cứ không hiểu tại sao đã cài đặt đồng hồ báo thức rồi mà đến sáng vẫn không nghe chuông, báo hại ngày nào tôi cũng đi làm trễ. Mãi đến sáng nay, chủ động dậy sớm tôi mới rõ được nguyên nhân. Sáng nay, thức dậy, tôi lơ quơ tìm kiếm điện thoại để xem giờ. Tìm mãi mà chẳng thấy em đâu, tôi lò dò thức dậy, loay hoay kiếm. Kiếm tới kiếm lui, may sao em đang nằm... dưới lưng tôi. Lẹ lẹ cầm em lên mà lòng tôi đau nhói. Xem lại thấy máy đã chuyển sang chế độ rung từ bao giờ.

Hôm qua cũng vừa xảy ra tai nạn tương tự, mà coi bộ còn nặng hơn. Trong lúc tôi đang đứng soi gương thì phát hiện dưới chân mình có vật gì cộm cộm. Nó nằm lẫn trong đống giấy báo dưới sàn. Tôi cũng chẳng buồn kiểm tra. Sau mấy lần giẫm đạp và soi gương xong, tôi lật tờ báo lên thì thấy em thoi thóp nằm dưới ấy. Ruột gan phèo phổi gì lộn ra hết (long vỏ máy, sứt pin, màn hình hiển thị lung tung xèng)!!!

Sáng nay vào công ty, thấy ống pin điện thoại đã đỏ, tôi nghĩ thầm, chắc đủ sử dụng đến hết ngày hôm nay nên không mang đồ sạc pin theo. Vậy mà, vừa lúc tôi thấy bàn làm việc rung rung định quay sang cầm điện thoại "alo", thì màn hình tịt ngóm, tôi chỉ vừa kịp nhìn một vài số đầu mờ ảo của màn hình trước khi chuông kêu tắt máy.

Lúc ấy, tôi cảm giác như hụt hẫng, như tiếc nuối. Tôi tưởng tượng đến một ngày khi em không còn chịu đựng nổi "sự bạo hành" của tôi, chắc là em phải ra đi thôi. Nghĩ đến cảnh đó thật tôi buồn biết mấy. Buồn vì phải tốn tiền mua điện thoại mới thì ít mà vì phải xa em thì nhiều. Buồn vì cảm giác ăn năn, hối lỗi...

Từ mai thì giữ gìn lại, chu đáo hơn vì sức chịu đựng của ai cũng có giới hạn!
Nguồn ngoisao, 9:52:42 29/10/08 Đầu trang | Gửi bạn bè | In trang này |
 
 
Một số tin tức khác
» Sinh viên Đại học FPT “múa khỏa thân” (18/09/08)
» Vội vã yêu thương... (11/09/08)
» Dừng lại. Cúi xuống. Nhặt lấy yêu thương (22/07/08)
» Yêu hay là thương - Ôm hay là hôn? (08/07/08)
» Cuộc sống diệu kỳ (30/06/08)
» Đừng để ai hôn anh ngoài em (27/06/08)
» Sống đơn giản để tận hưởng (25/06/08)
» Nỗi khổ sâu răng (23/06/08)
» Tiền có thực sự không là cái quan trọng nhất? (16/06/08)
» Gặp bạn cũ, nhớ bao kỷ niệm vui (12/06/08)
 
api
Một số tin nổi bật nhất
Ngơ ngác Hà Nội
Bây giờ, khi trời vẫn còn đang vần vũ mây đen chưa biết bao giờ dứt, và dù mưa đã ngớt đi, nhưng người Hà Nội vẫn chưa thôi ngơ ngác về trận lụt lịch sử đã - đang đổ tới.
Những người tình đi qua đời tôi
Nó là chiếc điện thoại thứ hai trong đời kể từ khi tôi xài điện thoại di động. Phải nói, tôi có lòng chung thủy với tất cả những gì thuộc về mình (với lại không có tiền nên không dám đổi xoành xoạch).
Sinh viên Đại học FPT “múa khỏa thân”
Những ngày qua, trên các blog cá nhân lưu truyền những hình ảnh rất phản cảm của các nam sinh viên “múa khỏa thân” được cho là sinh viên Đại học FPT trong lễ kỷ niệm 20 năm thành lập tập đoàn này. Trao đổi với Tuổi Trẻ, bà Nguyễn Thu Nga, trưởng ban truyền thông FPT, cho rằng đó là một tai nạn...
Vội vã yêu thương...

Tại sao một ngày có đến 24 giờ, ba buổi khác nhau mà chúng ta lại luôn vội vã? Tại sao không thong thả làm từng việc một? Tại sao thế?

White Rose

Dừng lại. Cúi xuống. Nhặt lấy yêu thương
Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm vật chất, để rồi có lúc đau đớn nhận ra rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời là hạnh phúc gia đình, thì bản thân mình không hề có. Họ cô đơn trong chính cuộc sống hào nhoáng, lộng lẫy, xa hoa của mình
Yêu hay là thương - Ôm hay là hôn?
Anh không yêu em nữa. Tình yêu anh dành cho em cạn kiệt rồi. Trong anh chỉ còn tình thương mà anh không xác định được có phải là thương hại hay không?
Cuộc sống diệu kỳ
Tôi thích sự chờ đợi, bền bỉ mà tạo nên những điều kỳ diệu. Tôi yêu những tình yêu biết giữ lấy niềm hy vọng và không từ bỏ.
Lấy nhau rồi là hết ga lăng
Trong thời gian yêu, bạn được chiều chuộng, hắt hơi sổ mũi cũng được chàng hỏi thăm, chăm sóc, quà cáp. Những yêu cầu, dù có hơi quá đáng tí, cũng được đáp ứng. Nhưng đến khi kết hôn, mọi sự thay đổi
Ca sĩ thành Hoa Hậu
Nhà mình dạo này thi hoa hậu liên miên. Vui thật, hình như thi hoa hậu tăng theo lạm phát. Cũng vì nhiều hoa hậu quá, cho nên cái cuộc Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam này không thu hút được sự chú ý của công chúng lắm.
Người tình một đêm...
Khi môi đã mềm vì nước mắt, Linh cựa mình ngồi dậy, Cô cảm thấy cần phải nói với anh những gì mà khi đối diện nhau, cô đã không thể nào cất tiếng. Cô đã xóa tên anh trong điện thọai nhưng từng con số vẫn còn lưu trong trái tim cô. Những ngón tay Linh run run ấn phím…
 
Trang chủ | Kinh tế | Xã hội | Nhìn ra thế giới | Văn hóa - giải trí | Giáo dục | Thể thao | Công nghệ | Sức khỏe | Thư giản | "8" từ Blog | Sự kiện | Hỏi đáp | Liên hệ
Sử dụng hệ thống lấy tin tự động BBT ver 1.5beta thuộc 1650km.com
107, Bến Vân Đồn, Quận 4, TP Hồ Chí Minh | Điện thoại: 08-8432-894 | Fax: 08-8432-895
Email:
bangnl@nhs.vn - Website: www.1650km.com
© Chuyên trang thông tin thuộc 1650KM.COM - Giấy phép ICP số: 75/GP-CBC NEW HORIZONS